Tình chung thắm đượm trang thơ tếu, Nghĩa nặng vương mang ngọn bút cùn

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

VỊNH CON MÈO




Sáng ngời đôi mắt vững niềm tin
Đạo mạo thanh cao giống hữu tình
Chuột rúc đầu hè thây kệ chúng
Chim sà trước giậu vẫn làm thinh
Chơi bời trác táng thừa kinh nghiệm
                                                     Ăn vụng tinh đời vốn trứ danh
Mẹ kiếp ! … sao mèo không bắt chuột ?
Bất minh hẳn ẩn chứa riêng mình !

                          TÚ GÂN

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

ÔNG CỬ THỨ NĂM


Ông cử thứ năm con cái ai ?
Học trò quan đốc Tả Thanh Oai
Nghe tin cụ cố cười ha hả
Vứt cả dao cầu xuống ruộng khoai !
Thứ năm ông cử ai làm nổi
Học trò quan đốc tỉnh Hà Nội ?
Nghe tin bà cố cười khì khì
Đổ cả riêu cua xuống vũng lội !

                  TÚ XƯƠNG
HỌA

                   ÔNG CỬ

Ông Cử ngày nay chẳng giống ai
Thế mà lên mặt dám giương oai
Mừng thân vinh hiển ra ông nỡm
Quên phận ươn hèn vốn củ khoai !
Xét nét thói đời huông cụ cố           
Buông tuồng lối sống gương bà nội
Mừng vui hí hửng huênh hoang cười
Ngã xuống vũng sâu bì bõm lội !


                TÚ GÂN


Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

CẢM HỨNG


Một mối tơ tằm mấy đoạn vương
Cười thay mà nghĩ cũng nên thương
Thương cho chỉ thắm còn mơ tưởng
Mà cái xuân xanh để phũ phàng
Mưa gió những e thời tiết trái
Dâu gai thêm nghĩ nợ nần mang
Con tằm công việc thôi là mấy
Kìa việc đời lia mới ngổn ngang

                 TẢN ĐÀ
HỌA
                 PHÂN VÂN
           
Muốn dứt cho xong !… Cứ vấn vương !
Càng xa càng nhớ lại càng thương
Cố quên, sao ý vin tơ tưởng
Nỡ giận, thương duyên chuốt phũ phàng
E ấp lòng se như vướng trải
Mặn nồng mộng trở nặng vương mang
Khối tình thiết thạch nghe lay chuyển
Trăm mối tơ vò mắc ngổn ngang

                 TÚ GÂN


Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

QUAN THỊ


                                                    Mười hai bà mụ ghét chi nhau ?
Đem cái xuân tình vứt bỏ đâu ?
Rúc rích thây cha con chuột nhắt
Vo ve mặc kệ cái ong bầu
Đố ai biết được vông hay chóc
Còn kẻ nào hay cuống với đầu
Thôi thế thì thôi, thôi cũng được
Nghìn năm khỏi bị tiếng nương dâu

          HỒ XUÂN HƯƠNG

                   QUAN THỊ

Thói đời đố kỵ trách chi nhau ?
Tài sắc bạc phần ai biết  đâu ?
Đon đả lắm khi oan tiếng lẳng
Hớ hênh không khéo phải mang bầu
Đêm ngày rạo rực khe sung chóc
Năm tháng tráo trơ mống cựa đầu
Đã lỡ hẩm duyên thôi gắng chịu
Sợ đời đàm tiếu tiếng nương dâu

                              TÚ GÂN



Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

VỊNH ĐỒNG TIỀN


Kẻ cất vi la kẻ dỡ nhà
Vì mi việc ác mấy ai tha
Hôi tanh Phật dạy đời ô trọc
Thơm phức người tôn kiếp nở hoa
Phải trái, nặng nhồi nên tượng thánh
Trắng đen, tráo trở nát thân ngà
Người đời điêu đứng vì mi đó
Tiền lắm, bạc thêm nghĩa bỏ xa

             CHU

HỌA

      VỊNH ĐỒNG TIỀN

Mang sự yên vui đến mọi nhà
Thế mà thiên hạ vẫn không tha
Thói đời đen bạc vùi ô trọc
Nhân nghĩa vàng son rực nở hoa
Gian ác tham lam lòng ai chuốc ?
Thủy chung trong trắng dạ ta ngà
Tiếng đời nhơ nhớp hôi tanh chịu !
Chẳng chút ân tình nỡ lánh xa !
              
                                                                    TÚ GÂN